Top truyện ngôn tình ngược nặng khiến trái tim độc giả “quằn quại” (kỳ 2)

Truyện ngôn tình không hẳn chỉ có những trang hạnh phúc về tình yêu đôi lứa, những ảo mộng ngọt ngào về một tình cảm vẹn tròn hay những chuyện tình thiên duyên tiền định, dễ dàng nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Ngôn tình còn khiến chúng ta nức nở, xúc động hay ám ảnh vô cùng cho những cái kết bi ai, những tình yêu dở dang ly biệt. Chắc hẳn, không ít người trong chúng ta đã từng khóc cười qua từng trang sách khi chứng kiến những chuyện tình ngược tâm ngược thân ấy. Có lẽ, vì bi thương quá, đớn đau quá và tiếc nuối nhiều quá, mà những tiểu thuyết ngược tâm ấy luôn nhận được rất nhiều sự yêu thích của độc giả, dù cho bao nhiêu tác phẩm mới ồ ạt ra đời đi nữa.

Tiếp nối kỳ 1, sau đây là top những truyện ngôn tình hay hoàn đầy những cảnh ngược tâm ngược thân nặng nề nhất, được đánh giá là lấy đi nhiều nước mắt độc giả nhất (kỳ 2):
(Bài viết dựa trên quan điểm cá nhân và không sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Vì mỗi tác phẩm đều có những điểm hấp dẫn riêng biệt).

4. Lâu Chủ Vô Tình (Nhất Độ Quân Hoa)

Chuyện tình buồn và nhiều nuối tiếc của hai con người bị ngăn cách bởi cả xã hội ấy, từng khiến nhiều độc giả ám ảnh không thôi.

“Nàng nắm tay ta, theo ta nửa đời phiêu bạt.
Ta hôn mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh.”

Hai câu nói thâm tình ấy đã từng một thời khiến độc giả ám ảnh và đau lòng không thôi. Nó buồn bã và ngược tâm như chính số kiếp và tình yêu của hai con người đứng ở hai bờ chiến tuyến. Đáng lẽ, nếu không yêu đã tốt, hoặc nếu yêu, mà dũng cảm thừa nhận, thì kết cục, đã không bi thương đến thế. Âm dương cách biệt, lòng người ly tán, có lẽ, nỗi đau ấy, dù có uống vạn chén canh lãng quên của Mạnh Bà hoặc đọc thêm ngàn câu kinh Phật, cũng không thể xóa nhòa đi được. Vạn sự sầu khổ ở đời này, âu cũng vì một chữ tình mà ra.

Chàng là vị thiếu hiệp trượng nghĩa được người người trong giới Võ Lâm ngưỡng mộ. Chàng quyết tâm trừ gian diệt ác vì chính đạo, vì lý tưởng mà chàng theo đuổi. Nàng là lâu chủ của Yến Lâu, nữ ma đầu giết người không ghê tay khiến ai cũng run sợ trong truyền thuyết. Giữa họ là hàng ngàn hàng vạn điều không nên, không thể và không có kết cục. Đáng lẽ ra, họ nên đứng đối diện nhau, mà chém giết nhau, mà chĩa mũi gươm vào nhau bằng tất cả những gì tuyệt tình nhất của hai kẻ đứng ở hai đầu chiến tuyến.

Thế mà duyên số đưa đẩy, nàng và chàng lại yêu nhau. Yêu nhau rất nhiều. Vì quá yêu nên nàng không dám nói sự thật, người con gái ngây thơ mà chàng nâng niu ấy lại chính là Lãnh Phi Nhan tàn ác mà chàng luôn căm ghét. Sống trong mưa máu đã bao năm, những tưởng cảm xúc đã tê liệt vậy mà vì chàng, nàng đã thực sự động tâm. Bất chấp lý trí, bất chấp mọi khinh ghét từ chàng lẫn cả võ lâm, nàng vẫn nguyện một lòng ở bên chàng không rời xa. Chấp nhận chịu mọi tổn thương chỉ để ao ước được chàng ôm vào lòng lần nữa. Những lời hứa, những ngọt ngào thề ước năm ấy, nàng vẫn giữ như in trong lòng. Bởi lẽ, lời hứa ấy chứa đựng tất cả tình cảm yêu thương cùng trân trọng của Tàng Ca. Đó là Ngôn Ngôn của chàng, là thê tử tương lai của chàng.

Chàng yêu nàng chứ. Vì yêu nên càng hận. Nhưng dù hận thế nào, chàng cũng không thể xuống tay. Mọi lựa chọn đều đớn đau như nhau. Chàng quyết tâm quy y cửa Phật để lửa tình lụi tàn. Thế nhưng duyên phận khó nói. Thật không ngờ sau từng ấy năm xa cách, một người thanh tâm quả dục chốn thiêng, một người thân xác chìm nổi trong mưa máu lại vẫn có cơ hội ngồi đối diện nhau, cùng nhâm nhi tách trà! Những tưởng mọi ân tình đã thực sự nguội lạnh, ấy thế mà khi nhìn nàng gục chết giữa lẻ loi và cô độc trước cửa Phật, chàng bật khóc. Chàng đau lòng. Hóa ra, bao năm nay, chàng vẫn chưa ngừng nhung nhớ và yêu thương nàng. Chỉ là cả hai bọn họ, định trước đã không có kết cục tốt đẹp. Chàng cứ ôm lấy tấm thân lạnh lẽo ấy mà đau lòng, mà bi thương nhưng có lẽ, tất cả đã muộn màng. Tiếc cho nàng, tiếc cho ta, tiếc cho số kiếp và tình duyên ngắn ngủi của cả hai. Nếu có kiếp sau, chỉ xin được làm kẻ che mưa chắn gió cho nàng suốt đời.

“Ta hôn mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh”. Nếu có kiếp sau, chàng nhất định sẽ không phụ rẫy nàng lần nữa….

Độc giả có thể cảm nhận nỗi đau đớn tận cùng trong tình yêu ngang trái của họ ở đây: https://thegioitruyen.com/lau-chu-vo-tinh.3432/

5. Gấm Rách (Phỉ Ngã Tư Tồn)

Chuyện tình yêu nhiều đau thương trong Gấm Rách chắc chắn sẽ khiến độc giả xúc động không thôi.

Lúc đầu, Phó Thánh Hâm đến với Dịch Chí Duy chỉ vì muốn cứu cả gia tộc đang trên bờ vực sụp đổ, hoàn toàn không có chút động tâm nào. Trái tim cô đã trao trọn cho Giản Tử Tuấn. Cả hai mặc định trong lòng nhau, họ đến với nhau, chỉ vì lợi ích, vinh quang gia tộc chứ chẳng thể có lấy nổi một chút rung động thật lòng.

Nhưng tính cách mạnh mẽ, bạo liệt mà lại tình cảm của Dịch Chí Duy đã khiến trái tim Thánh Hâm dần dần rung động. Cô biết tình yêu này, vốn dĩ, ngay từ đầu, không nên có. Nhưng tình cảm vốn dĩ bền bỉ và có lý lẽ riêng của nó. Nó dày vò cô, đày đọa cô sống trong sự khổ sở, vì cô biết, anh sẽ chẳng yêu cô.

Nhưng ba người bọn họ, làm sao cãi được mệnh trời. Họ bị buộc chặt vào những yêu hận tình thù đan xen, khiến cho tình yêu dần dần bị bóp nghẹt. Thánh Hâm yêu Dịch Chí Duy là thật lòng thật dạ. Chí Duy cũng yêu tha thiết Thánh Hâm, tiếc là hắn quá lý trí và thực dụng. Biết làm sao được, khi cái đầu đầy sỏi của hắn đã che mờ đi những rung động thật lòng nơi trái tim. Cho nên, tình yêu đó không thể thắng được nỗi hận thù của hắn và gia tộc dành cho cô. Càng yêu cô bao nhiêu, lại càng hận thù và muốn nhấn chìm cô xuống đáy bấy nhiêu. Không yêu mà hận đã mệt mỏi, nhưng vì yêu mà hận, lại càng đau lòng xiết bao.

Hắn tàn nhẫn dùng tình yêu của cô giày vò cô và hắn mỗi ngày. Tình yêu từng đẹp đẽ giữa hai người, chỉ còn lại nước mắt và xót xa. Để tới khi Thánh Hâm chọn cái chết, như một sự giải thoát cho cô và tạ lỗi với Chí Duy, hắn mới bàng hoàng nhận ra, cô chính là điều quý giá nhất hắn từng có.

Nhưng tất cả đã quá muộn màng. Cô chết đi, có thể lãng quên tất cả. Nhưng hắn vẫn phải sống, làm sao hắn có thể tiếp tục đối diện với nỗi đớn đau vô cùng này? Chuỗi ngày dài dằng dặc phía trước, hắn chỉ còn có thể lẳng lặng đau lòng mà bước tiếp.

Độc giả có thể cùng khóc cười với các nhân vật trong Gấm Rách ở đây: https://thegioitruyen.com/gam-rach.2604/

6. Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ (Tào Đình)

Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ khiến người ta xót xa cho kết cục của tất cả nhân vật trong truyện.

Chắc hẳn những độc giả yêu thích ngôn tình, đều không hề xa lạ gì với tiểu thuyết nhuốm màu bi thương mang tên Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ này. Một kết thúc đau lòng, ám ảnh khiến chúng ta cứ mãi thương cảm cho cô gái đáng thương Hạ Âu và đau xót thay cho hai tiếng xin lỗi mà phút cuối cô dành cho người mình yêu thương.

Tiểu thuyết này được kể dưới góc nhìn của Hà Niệm Bân – người đàn ông bao nuôi Hạ Âu suốt 2 năm và là người Hạ Âu yêu suốt một đời, cho đến khi cô ấy chết đi. Họ gặp nhau lần đầu năm cô 16 ở một quán bar bằng một câu nói: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?” và vô tình gặp lại nhau sau 2 năm vào một ngày nắng hạ. Khi ấy, Hà Niệm Bân quyết định sẽ bao nuôi cô hoàn toàn.

Mặc dù mang tiếng là “đĩ” nhưng trong 2 năm chung sống cùng nhau, Hạ Âu đã yêu Hà Niệm Bân bằng một tình yêu thuần khiết và trong sáng nhất. Như chính con người của cô, đẹp đẽ và thanh thuần như một đóa hoa buổi sớm. Hà Niệm Bân cũng thực sự động lòng và yêu thương cô, hắn từng muốn cưới cô làm vợ. Từng hạnh phúc vô cùng khi biết mình sắp được làm cha. Nhưng có lẽ, hắn chưa từng hiểu hết về cô. Hiểu về những đớn đau dày vò và số phận trớ trêu của cô.

Cho nên, hắn đã nhẫn tâm vứt bỏ cô và cái thai trong bụng, vì những chấp niệm về việc cô là “đĩ”, đã từng quằn quại ở dưới bao người đàn ông. Để rồi khi cô rời bỏ nhân thế trong cô độc, khi hắn tìm ra sự thật về tình yêu lớn lao và sự hi sinh mà cả đời cô dành cho hắn, thì Hà Niệm Bân đã mất cô mãi mãi. Hắn đã chẳng còn lại thứ gì, ngoài tình yêu cô gửi lại nơi đứa con của hai người.

Tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương. Nhưng cũng có thể khiến người ta day dứt và ân hận cả một đời. Hạ Âu chết đi, nhưng tình yêu của cô thì mãi ám ảnh Hà Niệm Bân một đời. Tình yêu và số phận của họ khiến chúng ta đau lòng khôn nguôi. Cứ mãi ám ảnh về câu nói: “Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ.”

Độc giả có thể tìm đọc tiểu thuyết ngược tâm này tại đây: https://thegioitruyen.com/xin-loi-em-chi-la-con-di.3698/

Review bởi Mei.

Nội dung cùng danh mục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *